Câu chuyện giáo dụcCâu chuyện giáo dục

Hãy tin tưởng - Trao quyền và đừng quên ghi nhận

Đăng ngày 02/12/2016 05:49
Niềm tin - cách tạo ra động lực
Khi đứng trước bọn trẻ, tôi luôn cảm thấy hạnh phúc vì tôi nhìn thấy được tuổi thơ của mình. Chúng nghịch ngợm, hồn nhiên và không ngừng khao khát được khẳng định bản thân - và cách đây 15 năm, tôi cũng vậy….
Tôi đã từng rất ghét bị so sánh, ghét bị phủ nhận - và tôi tin chúng cũng giống tôi… Chính vì thế khi làm giáo viên tôi luôn tâm niệm một điều “bọn trẻ mong chờ gì ở người thầy”, “niềm tin dành cho chúng ư”? Tôi có, có nhiều điều đó là khác, vì thế chúng luôn tìm đến tôi như tìm đến một người bạn lớn, một người cho chúng động lực, lời khuyên để khẳng định mình.

Cô giáo Đinh Thị Thúy Hằng được các Vinsers bình chọn và vinh danh trong ngày 20/11.
Ngày chúng nói với tôi rằng “cô ơi, bọn con muốn làm một chuỗi dự án từ thiện”. Trong khoảnh khắc ấy tôi chợt nghĩ “một dự án còn khó khăn huống chi là một chuỗi…”. Nhưng tôi vẫn mỉm cười và nói với chúng rằng “Đó là một ý tưởng tuyệt vời và thực sự ý nghĩa, chúng ta lên kế hoạch thôi”. Đến hôm nay, khi dự án “Gom hơi ấm – chia yêu thương” thành công rồi, ngẫm lại tôi mới thấy nếu hôm đó tôi không tin tưởng và ủng hộ, bọn trẻ sẽ khó lòng mà bước đến gần dự án hoặc chúng có cố bước đến thì cũng thật chông chênh. Vì thế hãy luôn nhớ: Niềm tin của bạn chính là một cách tạo động lực cho người khác – đặc biệt là với học sinh, những đứa luôn bị coi là trẻ con, lơ ngơ, thiếu hiểu biết.

Trao quyền – cách tạo ra sân chơi
Tôi tự thấy mình luôn làm tốt vai trò của một giáo viên, đặc biệt với tư cách giáo viên chủ nhiệm. Nhưng không phải ngay từ đầu tôi đã thế. Tôi không thích lớp bẩn và bừa bãi nên ngày nào tôi cũng dọn dẹp lớp. Tôi không thích chúng quên đồ dùng và bài tập nên ngày nào tôi cũng nhắc chúng rồi kiểm tra từng tí một…. Và đúng lớp tôi luôn ngoan – sạch – học tốt – tôi hãnh diện.
Rồi một ngày tôi ốm, không thể tới trường, lớp tôi như “rắn mất đầu”, loạn nhịp và rối rắm… Từ đó tôi quyết định mình không thể ôm đồm mãi được vì cứ như vậy sẽ đồng nghĩa với việc mình đánh mất cơ hội để học trò khôn lớn.
Ngay lập tức, tôi phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng nhóm. Học sinh được làm lớp trưởng, trưởng nhóm,… đều hân hoan và không ngừng cố gắng để khẳng định năng lực. Chúng trưởng thành nhanh hơn, rắn rỏi và bản lĩnh hơn tôi tưởng. Một lần nữa tôi có thêm bài học mới: Hãy trao quyền để tạo ra sân chơi.

Ghi nhận – cách gặt hái thành quả ngọt ngào
Hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng tôi luôn dành thời gian để cùng học sinh nhìn lại những việc mình đã và chưa làm được. Những điểm chưa làm được tôi không nặng nề phê phán, không gọi tên nó là khuyết điểm mà tôi chỉ khoanh vào rằng đó là điểm cần cố gắng. Những điểm đã làm được dù nhỏ nhất, tôi luôn tuyên dương trước lớp, trước ban phụ huynh, đôi khi là trước cả đồng nghiệp hay học sinh toàn khối. Tôi nhận thấy ánh mắt long lanh, tự hào của những cô cậu học trò khi được khen. Và từ đó chúng cũng không làm tôi thất vọng nữa. Tôi gọi đó là “thành quả ngọt ngào”.

Hơn ba tháng của năm học này đã qua, hành trình tôi đi chưa phải là dài nhưng với cách làm này tôi đã vực dậy được ít nhất mười cô cậu học trò, mang về ba giải Nhất và quan trọng là tôi đã thắp sáng niềm vui mỗi ngày đến trường của nhiều đứa trẻ. Chúng từng bị coi là học sinh ngỗ nghịch nhưng trong tay tôi, chúng đã trở thành những trưởng nhóm đầy tự tin và năng động. Chúng luôn thẳng thắn nhận lỗi nhưng cũng không bao giờ quên thể hiện màu sắc cá nhân trong từng câu nói và hành động.

Vì thế, khi làm nghề giáo, hãy đừng quên tặng niềm tin, trao quyền hạn để học sinh được ghi nhận trên mỗi chặng đường chúng đi mà giáo viên chính là người bạn lớn, người bạn đồng hành của chúng.

Cô Định Thị Thúy Hằng - Giáo viên dạy Văn
 Trường THPT Vinschool