Câu chuyện giáo dụcCâu chuyện giáo dục

(Kể chuyện cho bé) Lê Phụng Hiểu – Chuyện thác Đao Điền

Đăng ngày 07/11/2017 11:35

Câu chuyện: Lê Phụng Hiểu – Chuyện thác Đao Điền

Thể hiện: Nguyễn Hương Ly, Lớp 10A8


Download!

Lê Phụng Hiểu quê ở hương Băng Sơn, tục gọi là làng Bưng (nay là xã Hoàng Sơn, Hoằng Hóa, Thanh Hóa). Nơi ấy là một lò võ nổi tiếng bậc nhất xứ Thanh lúc bấy giờ.

Lê Phụng Hiểu vóc người cao lớn, mặt mũi phương phi, sức khỏe hơn người. Tương truyền, sáng sáng ông thường trèo lên đỉnh núi Bưng nâng một hòn đá cực lớn để rèn luyện sức khỏe. Hòn đá ấy phải bốn người thường nâng mới nổi. Ông cũng rất ham đấu vật, đấu quyền, quăng đao, múa kiếm,… Với sức vóc trời cho, lại chăm chỉ luyện tập nên chẳng mấy chốc, ông đã trở thành đô vật nức tiếng một vùng. Mọi người thường gọi ông là Đô Bưng (đô vật của làng Bưng).

Bấy giờ, ở huyện Đông Sơn có một đô vật nổi danh, tục gọi là Đô Vồm. Nghe tiếng Đô Bưng có sức khỏe địch muôn người nên Đô Vồm khăn gói tìm đến xem thực hư ra sao. Đến nơi cũng là lúc trời đã sang chiều. Đô Vồm gặp mẹ của Đô Bưng đang lúi húi dưới bếp. Bà mẹ nói: “Nhà bác ráng chờ cháu nó một lát, nó đi kiếm củi chắc cũng sắp về đấy!” Rồi bà mời Đô Vồm ra uống nước. Đô Vồm vừa bưng bát nước lên chực uống thì bà mẹ chỉ về phía con đường núi trước mặt nói: “Đấy! Cháu nó đấy!” Đô Vồm ngoái đầu ra và chột da. Phía đó, một người cao lớn, vạm vỡ, gánh hai bó củi cao quá đầu người, chân bước phăm phăm. Đô Vồm không dám nghĩ đến chuyện thách đấu nữa, bèn buông bát nước tìm cớ cáo từ: “Thôi, xin phép cụ để bữa khác tôi lại. Chắc chiều nay chú ấy còn bận gánh củi đi chợ nữa…”

Thuở ấy, có hai làng Cổ Bi và Đàm Xá tranh nhau địa giới. Làng Đàm Xá cậy đông trai đinh, giỏi võ nghệ nên được thể lấn lướt. Dân Cổ Bi không biết tính sao. Biết chuyện, Lê Phụng Hiểu bèn sang gặp các trưởng lão làng Cổ Bi, thưa rằng:”Bẩm các cụ, việc nhỏ như vậy cứ để tôi lo. Một mình tôi có thể trị những kẻ ngang ngược ấy!” Nghe nói vậy, dân Cổ Bi mừng lắm. Cả làng góp lại làm cơm thết đãi Đô Bưng. Đô Bưng ăn một mạch hết một nồi bảy cơm mới, một mâm cà pháo, uống hết một vò lớn rượu rồi vuốt bụng đứng dậy. Đoạn, ông nhổ những cây to, vừa tầm tay xếp thành một đống lớn đặt ở đầu làng. Sáng hôm sau, đám trai Đàm Xá đang hùng hổ kéo tới thì gặp ngay Lê Phụng Hiểu đứng chặn ở đầu làng. Ông vớ một cây gậy xông vào đám người hung hăng kia. Gãy cây này, ông lại vớ cây khác quật tiếp. Đám trai Đàm Xá bị một phen tối tăm mặt mũi, hò nhau tháo chạy tan tác. Dân làng Đàm Xá khiếp đảm, đành phải trả lại đất đã chiếm cho thôn Cổ Bi.

Ít lâu sau, nghe tin vua Lý Thái Tổ đang kén quân túc vệ, Lê Phụng Hiểu khăn gói vào kinh ứng thí. Vốn xuất thân từ một võ tướng nên nhà vua rất cẩn thận trong việc chọn người kề cận bảo vệ mình. Nhìn vóc dáng oai vệ, cách tâu trình chững chạc của Lê Phụng Hiểu,vua rất đẹp lòng. Vua hỏi: “Nhà ngươi có biết quân túc vệ là gì không?” Lê Phụng Hiểu đáp: “Tâu bệ hạ, thần trộm nghĩ: Vua ấy là thiên hạ, quân cấm bảo vệ vua ấy là bảo vệ cho an nguy của thiên hạ.” Nhà vua gật gù và tuyển thẳng ông vào quân túc vệ. Được gia nhập đội quân quan trọng bậc nhất ở kinh thành, Lê Phụng Hiểu càng siêng năng, cần cù hơn trước. Ông không kể mưa nắng, sớm khuya chăm chỉ rèn luyện võ nghệ. Chỉ ít lâu sau, vua cất nhắc ông lên làm Võ vệ tướng quân.

Năm 1028, vua Lý Thái Tổ băng hà. Trước khi mất, vua di chiếu chọn hoàng tử Lý Phật Mã làm người kế vị. Trăm quan theo di chiếu, đến cung Long Đức đón Thái tử Phật Mã lên ngôi. Hay tin ấy, ba hoàng tử Đông Chinh Vương, Dực Thành Vương, Vũ Đức Vương liền kéo quân bản bộ về kinh thành để tranh ngôi báu. Đông Chinh Vương phục quân ở cửa Long Thành, Dực Thành Vương và Vũ Đức Vương phục ở cửa Quảng Phúc, đợi Thái tử Phật Mã đến sẽ xông ra bắt. Thái tử Phật Mã đến cửa điện Càn Nguyên thì biết có biến, liền sai người hầu đóng hết các cửa điện lại, lại sai các vệ sĩ bố trí phòng bị nghiêm ngặt. Xong xuôi, Thái tử gọi hết đám người hầu thân tín lại rồi nói: “Ta đối với anh em không bạc chút nào. Nay ba vương làm chuyện bất nghĩa, muốn đoạt ngôi, các ngươi nghĩ thế nào?” Viên Nội thị Nhân Nghĩa bèn thưa: “Bẩm điện hạ! Tiên đến chọn mặt gửi vàng, lấy người đức cao nối chí lớn. Nay giặc đến tận cửa cung mà ngài còn ẩn nhẫn làm vậy, há chẳng phải phụ sự phó thác của tiên đế hay sao?”

Bên ngoài, quân của ba vương vây bức càng gấp rút. Hồi lâu, Thái tử Phật Mã mới cho truyền gọi Lê Phụng Hiểu, nói: “Ta giờ chỉ còn lòng dạ lo việc tang ma của tiên đế. Mọi sự trông cậy cả vào hiền khanh.” Lê Phụng Hiểu bèn lạy ba lạy rồi thưa: “Chết vì hoạn nạn của vua là phận sự của bậc trung thần. Nay, nếu được chết như vậy thực là đúng chỗ.” Nói đoạn, Lê Phụng Hiểu cùng Lý Nhân Nghĩa mở cửa thành, đem quân ra đánh. Ông tuốt gươm xông thẳng đến cửa Quảng Phúc, hô to: “Bọn Vũ Đức Vương trong bụng ngấm ngầm làm điều phản trắc, trên quên tiên đế, dưới trái nghĩa tôi con. Phụng Hiểu xin dâng lưỡi gươm này trừ loạn!” Dứt lời, ông xông thẳng đến bên ngựa của Vũ Đức Vương. Vương quay đầu định tránh nhưng không kịp. Chỉ trong chốc lát, Vũ Đức Vương đã ngã khỏi lưng ngựa. Quân ba vương thấy oai phong của Lê Phụng Hiểu đều kinh hãi, không dám làm loạn nữa mà quay đầu bỏ chạy. Quan quân đuổi theo truy sát không sót một tên. Dẹp xong quân phản loạn, Lê Phụng Hiểu mặc nguyên giáp trụ chạy về báo tin thắng trận trước linh cữu Lý Thái Tổ. Thái tử Phật Mã nghe xong, lấy làm cảm kích: “Ta sở dĩ gánh vác được sự nghiệp của tiên đế, là nhờ công ấy của khanh…” Lê Phụng Hiểu lạy mà đáp rằng: “Đức độ của điện hạ cảm động đến trời đất. Hễ kẻ nào dám manh tâm toan tính gì khác thì các vị thần linh trong thiên hạ đều làm hết chức phận mà chu di đi. Thần nào có công gì!” Thái tử Phật Mã lên ngôi, tức vua Lý Thái Tông. Cảm kích tấm lòng trung nghĩa và nể phục tài cầm quân của Lê Phụng Hiểu, vua phong cho ông là Đô thống thượng tướng quân – chức cao nhất trong quân đội nhà Lý.

Những năm ấy, giặc Chiêm Thành thường hay quấy phá biên thùy phía Nam nước ta. Năm 1044, vua Lý thân chinh cầm quân dẹp loạn phương Nam. Thuyền chiến của giặc kéo vào cửa biển nước ta, lăm le đổ bộ chiếm đất. Lê Phụng Hiểu lúc này đang theo phò giá, thấy thế xin với nhà vua cho ra chặn giặc. Ông đem theo 100 chiếc thuyền nhỏ chở đầy các cây gỗ đã vót nhọn đầu và một đội thủy binh nhỏ để chặn giặc. Được sự trợ giúp của đội thủy binh, Lê Phụng Hiểu đứng từ xa, dùng những cây gỗ vót nhọn phóng liên tục vào thuyền giặc. Những cây lao gỗ có uy lực khủng khiếp, phá tan thành vỏ thuyền, khiến chúng bị thủng đắm nhiều, quân giặc chết đuối vô số kể. Số thuyền còn lại cùng đám tàn quân sợ hãi quay đầu bỏ chạy.

Sau khi thắng trận trở về, nhà vua định công ban thưởng ở điện Long An. Lê Phụng Hiểu không màng tước vị, chỉ xin với vua: “Xin bệ hạ cho thần về quê, trèo lên đỉnh Băng Sơn, dùng cây đao lớn mà phóng ra xa. Nghiệm xem đao cắm xuống đâu thì ban cho sản nghiệp đến đó.” Nhà vua thuận cho điều ấy.

Hôm ấy, cả làng Bưng kéo nhau ra chân núi xem cảnh ném đao. Trên ngọn Băng Sơn, Lê Phụng Hiểu lấy đà rồi gồng hết sức ném thanh đại đao. Thanh đao lao đi vun vút, ước chừng xa tới mười dặm. Quan sở tại lập tức cho chăng dây quy vuông để đo đạc, ước lượng ngàn mẫu ruộng. Nhà vua ban cho ông số ruộng ấy. Dân gian gọi đó là Ruộng Ném Đao (Thác Đao Điền). Về sau, ruộng đất do vua Lý ban thưởng cho các công thần cũng được gọi là Thác Đao Điền.

Lê Phụng Hiểu mất năm 77 tuổi, cái tuổi thời đó ít người thọ được. Ông được xếp vào hàng công thần bậc nhất, phụng sự suốt ba triều vua đầu tiên của nhà Lý (Lý Thái Tổ, Lý Thái Tông, Lý Thánh Tông).Sau khi ông mất, triều đình sắc phong ông là Đô Thống Khuông Tả Thánh Vương. Dân làng Bưng cũng nhỡ tiếc, lập ông làm phúc thần và dựng đền thờ.Ngôi đền ấy nổi tiếng linh thiêng, hương khói quanh năm, không lúc nào dứt.

               HẾT.

Câu chuyện bạn Nguyễn Hương Ly vừa kể nằm trong Dự án Sách nói của Vinschool, được triển khai trong hội sách Bookfair 2017: Đây là dự án bao gồm các câu chuyện cổ tích Việt Nam và Thế giới, truyện ngụ ngôn… được đọc, kể lại và thu âm bởi chính học sinh Vinschool. Trong đó, 50% các câu chuyện sẽ được kể bằng tiếng Anh. Sách nói sẽ được phát hành trên website của Nhà trường để Phụ huynh khối Mầm non và Tiểu học có thể bật cho con nghe, đồng thời Vinschool sẽ dành tặng cho trẻ em các trường khiếm thị như một dự án xã hội của các bạn học sinh.