Câu chuyện giáo dụcCâu chuyện giáo dục

(Kể chuyện cho bé) Vì sao Ngựa Vằn có sọc?

Đăng ngày 07/11/2017 11:24
Câu chuyện: Vì sao ngựa vằn có sọc?
Thể hiện: Nguyễn Trúc Lam, Lớp 11D4


Download!

Các em nghĩ rằng ngựa vằn đã luôn có những sọc đen trắng ư? Không phải thế đâu! Những câu chuyện từ xa xưa kể rằng ngày xưa, từ lâu lắm rồi, ngựa vằn trắng muốt.
Ngày ấy, ngựa vằn gặm cỏ tươi ngon trên một thung lũng rộng lớn, phì nhiêu. Một dòng sông uốn mình chảy qua thung lũng, hai bên sông là những ngọn đồi đá lởm chởm. Đó là một nơi bình yên, lí tưởng cho tất cả các loài vật.
Rồi một ngày nọ, một con khỉ đầu chó rất to lớn và rất hung hãn đặt chân đến thung lũng. Con khỉ đem bầy đàn của hắn đến sống cạnh bờ sông và tuyên bố hắn là vị vua mới. Hắn nói rằng cả con sông thuộc về hắn và không một con vật nào được phép đến đó uống nước, bơi lội hoặc bắt cá. 
Mỗi lần những con vật trong thung lũng đến gần sông, Vua Khỉ to lớn đều tấn công, cắn và đuổi chúng đi. Mọi loài vật đều khiếp sợ, kể cả những con lớn nhất.
Voi nói: “Khi tôi ra sông, cả đàn khỉ trèo lên người tôi. Chúng kéo đuôi tôi và cắn tai tôi. Tôi nghĩ tôi sẽ tránh xa dòng sông.” Hươu cao cổ nói: “Mỗi khi tôi cúi xuống uống nước, Vua Khỉ to lớn và cả đàn của hắn dùng cổ tôi làm cầu trượt. Tôi nghĩ tôi sẽ tránh xa dòng sông.”
“Tất nhiên tôi chẳng sợ đám khỉ đầu chó đó lắm” sư tử nói, “nhưng tôi còn phải lo cho đàn con nữa. Tôi nghĩ tôi sẽ tránh xa dòng sông.”
Mọi loài vật đều sợ hãi. Chúng tự hỏi mình phải làm gì. Rồi ngựa vằn, một con vật tốt bụng và biết điều, nói: “Con khỉ đầu chó này đâu phải là vua. Hắn chẳng qua chỉ là một kẻ bắt nạt ích kỉ. Cần phải làm điều gì đó. Tôi sẽ đi gặp hắn.” Thế là ngựa vằn đi gặp con khỉ quái vật và lịch sự yêu cầu hắn hãy để tất cả các loài vật dùng chung nước của dòng sông như trước đây. “Có thừa nước cho tất cả mọi người kia mà,” ngựa vằn nói.
Vua Khỉ từ chối. “Bất cứ ai muốn dùng sông của ta sẽ phải đánh nhau với ta”, hắn gầm gừ.
Ngựa vằn dũng cảm nhận lời thách đấu. Nó nói: “ Được rồi, tôi sẽ đánh nhau với anh. Nhưng nếu tôi thắng, anh phải cho mọi loài vật sử dụng chung dòng sông, như Mẹ Thiên Nhiên đã an bài.”
Con khỉ già là một chiến binh đã sống sót qua nhiều trận đánh. Hắn cười ha hả, nhe hàm răng dài nhọn hoắt. “Chà chà! Ta sợ gì một con ngựa ngu xuẩn”, hắn giễu cợt. “Mày thậm chí chẳng có chiếc sừng nào cả!”
Cả đàn khỉ cười phá lên. “Chẳng có sừng! Chẳng có sừng!” Chúng đồng thanh kêu vang.
“Chúng ta sẽ đánh nhau ở đây, tại làng của ta, vài sáng mai”, Vua Khỉ nói. “Người thắng được quyền xử trí thế nào với con sông tùy thích. Nhưng kẻ thua sẽ phải ra đi và sống trên những ngọn đồi đá khô cằn ở bên kia.”
Ngựa vằn gật đầu. “Được!”
Tất cả đều đến xem trận đấu. Ngựa vằn to khỏe hơn nhưng con khỉ già lại nhanh hơn và có nhiều mánh khóe. Hắn cào, cắn và chẳng mấy chốc, có vẻ như hắn sắp chiến thắng. Nhưng ngựa vằn không bỏ cuộc. Nó tiếp tục chồm lên, hai móng chân trước bổ xuống. Nó né và đá. Ở giữa ngôi làng có một đống lửa lớn để nấu nướng. Khi hai con vật đánh nhau, con khỉ xảo quyệt càng lúc càng tiến gần hơn về phía đó. Bất thình lình, hắn đẩy ngựa vằn thật mạnh, khiến nó trượt chân và ngã nhào về phía sau, vào đúng đống lửa.
Cả đàn khỉ reo hò! Chúng tưởng rằng trận đấu đã kết thúc. Chính nỗi đau đớn và tức giận đã đem đến cho ngựa một nguồn sức mạnh tuyệt vọng cuối cùng. Nó lăn thật nhanh ra khỏi đống lửa và đứng dậy. Khi Vua Khỉ vẫn còn đang cười ha hả, ngựa vằn tung một cú đá khủng khiếp bằng cả hai chân sau. Ngựa vằn đá mạnh đến nỗi con khỉ độc ác bay vèo lên không trung, qua tận bờ bên kia sông. Bốp! Mông của hắn đập vào những tảng đá khô cằn. Hắn rơi mạnh đến nỗi, tới tận ngày nay, trên mông hắn vẫn còn một mảng da trần trụi!
Về phần ngựa vằn, nó cũng bị ghi dấu mãi mãi. Những thanh củi nóng đỏ trong đống lửa đã cháy xém thành những vằn đen trên khắp bộ lông trắng đẹp tuyệt của nó. Nhưng các loài vật trong thung lũng đều biết ơn ngựa vằn. Voi ngợi khen ngựa vằn về lòng dũng cảm. Đàn sư tử con đến để nói lời cảm ơn. Và hươu cao cổ bảo rằng trông ngựa vằn còn đẹp hơn trong bộ lông đen trắng mới.
Tôi chắc chắn các em sẽ đồng ý rằng quả thật ngựa vằn trông thật đẹp!
Và bây giờ các em đã biết vì sao loài ngựa vằn mang trên mình những vết sọc với niềm tự hào. Chúng tự do rong ruổi trên các đồng bằng và thung lũng, trong khi những con khỉ đầu chó sống trên những ngọn đồi lởm chởm đá, nơi mỗi tối, các em có thể nghe tiếng hét đầy tức giận của chúng từ bên kia sông: “Ba! Ba! Hú ! Hú!”

  HẾT.

 

Câu chuyện bạn Nguyễn Trúc Lam vừa kể nằm trong Dự án Sách nói của Vinschool, được triển khai trong hội sách Bookfair 2017: Đây là dự án bao gồm các câu chuyện cổ tích Việt Nam và Thế giới, truyện ngụ ngôn… được đọc, kể lại và thu âm bởi chính học sinh Vinschool. Trong đó, 50% các câu chuyện sẽ được kể bằng tiếng Anh. Sách nói sẽ được phát hành trên website của Nhà trường để Phụ huynh khối Mầm non và Tiểu học có thể bật cho con nghe, đồng thời Vinschool sẽ dành tặng cho trẻ em các trường khiếm thị như một dự án xã hội của các bạn học sinh.