Giới thiệuTuyển dụngKhám phá môi trường Vinschool

Câu chuyện của một người không thích ngày Chủ nhật

Đăng ngày 23/01/2015 02:38
Câu chuyện thứ nhất …
“Em nói thật chị nhé: Chủ nhật ở nhà chán lắm, em chỉ thích đi làm thôi.” Đó là câu trả lời mà tôi đã không bao giờ ngờ tới khi tôi hỏi bạn Nguyễn Thị Lê Hạnh – nhân viên HK trường Trung học Vinschool vào một buổi sáng thứ 2 rằng “Ngày chủ nhật của em thế nào?”
Hạnh là một cô gái với khuôn mặt tròn trĩnh, đôi kính cận xinh xắn và nụ cười lúc nào cũng thường trực trên môi. Lúc nào gặp em, tôi cũng thấy em đang cặm cụi làm một công việc gì đó, có khi là lau sàn, có khi là cọ từng bậc cầu thang, có khi là cẩn thận lau một vuông cửa sổ… nhưng bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng dừng lại một đôi giây để dành cho các con học sinh hoặc các đồng nghiệp một nụ cười tươi tắn và một câu chào thật chân thành. Bất cứ ai gặp em, cho dù là từ các lãnh đạo tới các em học sinh đều cảm nhận được một sự thoải mái, yêu đời, yêu công việc và một tinh thần lạc quan toát ra từ cô gái trong bộ đồng phục màu vàng đáng yêu này.
Công việc của Hạnh bắt đầu từ lúc7h30 sáng và kết thúc vào lúc vào lúc 5h00 chiều, tuy nhiên giống như hầu hết các thành viên khác trong hệ thống giáo dục Vinschool, em rất hiếm khi về đúng giờ. Em nói rằng “Nếu công việc còn dở dang mà bỏ đó thì không thoải mái lắm. Trường mình còn mới nên em và các chị trong đội phải làm sao cho trường mình lúc nào cũng sạch sẽ gọn gàng như thế mới tạo được niềm tin ở phụ huynh và làm gương được cho các con chị ạ.”
Không chỉ chăm chỉ, tận tâm trong từng công việc của mình, Hạnh còn luôn suy nghĩ, trăn trở cho những vấn đề mà em gặp ở chỗ làm. Hạnh nói mỗi lần như vậy em đều lên trang Google hoặc đọc cuốn sách “Những mẹo vặt trong cuộc sống” để tự mình tìm kiếm giải pháp hoặc cách làm vì đa số các chị trong đội đều mới hơn em và không có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực HK. Ví dụ có lần Chủ tịch Công ty nói với em rằng phòng chị có mùi khó chịu vì chiếc tủ gỗ mới, Hạnh đã ngay lập tức thắp nến thơm và mở cửa để khử mùi. Hay khi chị Giám đốc Vận hành nói với em rằng chị bị đau đầu, em đã khuyên chị uống trà bạc hà và thật sự phương án đó đã rất hiệu nghiệm. Bằng tất cả những gì em đã thể hiện, Hạnh được mọi người yêu quý và tin tưởng bởi tình yêu nghề, sự nhiệt huyết và thái độ tích cực đối với công việc của em.


Lê Hạnh trong công việc 

Khi tôi hỏi Hạnh thích nhất điều gì trong bản “Văn hóa làm việc của Vingroup”, em nói với tôi em thích nhất mục “Thượng tôn pháp luật”. Em rất trăn trở khi có lần nhắc các nhân viên nhà thầu về việc bỏ rác đúng nơi quy định thì nhận được câu trả lời “Thế thì mới có việc cho HK làm.”, hay khi em nhắc các em học sinh thì vẫn còn những em không nghe lời và bỏ rác lung tung. Em không buồn vì những điều đó mà chỉ mong sao ai cũng hiểu pháp luật và nội quy chính là tốt cho bản thân mỗi người và cộng đồng. Và em vẫn luôn chăm chỉ làm việc với mong muốn rất giản dị là các học sinh sẽ ngoan hơn, mong mọi người thông cảm cho các anh chị em HK nếu như đâu đó còn chưa được sạch đẹp như mong muốn và mong các bộ phận sẽ hỗ trợ HK nhiều hơn trong việc xây dựng Vinschool thành một ngôi trường đáng mơ ước và tự hào của toàn bộ học sinh, giáo viên và CBNV trong trường.

Câu chuyện thứ hai…
2 ngày sau khi câu chuyện thứ nhất được chia sẻ, buổi sáng tôi bước chân vào nhà vệ sinh và ngay lập tức tôi bất ngờ thấy một mẩu giấy nhỏ với nội dung bằng tiếng Anh được dán ngay ngắn bên dưới tờ checklist. Mọi người cùng túm tụm lại đọc, cười vui vẻ và quay sang hỏi nhau ai là tác giả của tờ giấy đó. Tôi mỉm cười và không nói gì nhưng trong lòng tôi thực sự khâm phục sự cái cách mà em đã trăn trở suy nghĩ để tìm ra một cách động viên các đồng nghiệp của mình. Và những mẩu giấy nhỏ như thế này vẫn được tiếp tục vào các ngày sau đó. Các đồng nghiệp khác của tôi cũng bắt đầu viết lời đáp và góc nhà vệ sinh nho nhỏ ấy tự nhiên trở nên vui hơn và giữ mọi người nán lại lâu hơn…



Sự thay đổi không chỉ dừng lại ở Hạnh mà còn lan sang những đồng nghiệp khác thậm chí là các cán bộ quản lý. Hạnh nói rằng đã có nhiều chuyện lạ và rất vui xảy đến với em. Đó là có những anh chị trưởng phòng trước đây chỉ gật đầu chào em một cách xã giao thì giờ đã chủ động chào em và hỏi han công việc của em. Đó là chuyện một cô giáo chuyên gia ra vỗ vai em và nói “Chăm chỉ thế con gái” trong khi trước đây nhiều khi cô chưa hài lòng với công việc của HK. Rồi đó là chuyện một thầy giáo dạy toán dừng lại hỏi em về những mẩu giấy tiếng Anh và nói “thanks” dù không biết tác giả là em. Bản thân Hạnh thì đã mạnh dạn nói “Hi”, “Good morning” với các thầy cô giáo nước ngoài trong khi trước đây em chỉ dám cười và gật đầu chào họ…
Tôi chắc chắn vẫn còn những niềm vui nho nhỏ khác nữa mà Hạnh chưa kể hết cho tôi nhưng với tất cả những gì em đang làm, với tất cả những gì các đồng nghiệp của tôi đang thể hiện, tôi tin Văn hóa Tập đoàn sẽ góp phần đưa mọi người tới gần nhau hơn, yêu thương và sẻ chia nhiều hơn.
Đúng như có lần em nói với tôi “Em không ghét ai cả. Em yêu quý tất cả mọi người, chỉ có quý nhiều và quý ít thôi.”, chúng tôi yêu mến Hạnh vì những suy nghĩ và việc làm hết sức tốt đẹp và có ý nghĩa của em và chúng tôi cảm ơn em vì điều đó!

Người viết bài : Hoàng Thị Bích Vân – Phó phòng Nhân sự phụ trách đào tạo Vinschool
Nhân vật trong câu chuyện: Nguyễn Thị Lê Hạnh – Nhân viên HK - Trường Trung học Vinschool