Góc phụ huynhTalk Vinschool

Thầy giáo Tây - Thầy giáo Ta

Đăng ngày 18/11/2016 11:04

Cùng khoảng thời gian này 2 năm trước, tôi đang ngồi cà phê với Alex, cô giáo đầu tiên của tôi tại Đại học Melbourne, Australia. Lúc đó tôi 30 tuổi, và vừa quay lại làm sinh viên cao học sau 5 năm đi làm, đầu óc đang hoang mang và tâm hồn đầy sợ hãi. Còn Alex thì đang làm tiến sĩ, và đề nghị tôi phụ đạo Tiếng Việt.
Trong câu chuyện không đầu không cuối được nói ra bằng cái giọng tiếng Anh còn bập bẹ của tôi và giọng New Zealand vừa nhanh vừa nhẹ của Alex, tôi vẫn còn nhớ Alex nói một chi tiết như thế này: cô rất thích các học sinh châu Á, các bạn rất “respectful” (ý là rất tôn trọng các thầy cô). Nhưng có điều cô hơi buồn là khi gặp các bạn trong sân trường, cô rất muốn tiến lại nói chuyện, ôm nhau (chào hỏi theo phong cách Úc) nhưng các bạn lại ngại ngùng và quay đi. Vâng, tôi lúc ấy rất hiểu cái cảm giác ngại ngùng khi đi trong sân trường của một sinh viên châu Á. Người châu Á thường ngại ngần khi không ở trên mảnh đất của mình.
Sau bao nhiêu năm lăn lóc từ cổng trường làng tới cổng trường thủ đô, rồi cổng trường quốc tế, tôi nghiệm ra rằng người thầy ở đâu cũng quan trọng. Người ta hay so sánh giáo dục Tây thế này, giáo dục Ta thế kia, rằng ta còn chậm lắm, bao giờ mới bằng được Tây. Quả thực là thầy cô giáo Tây văn minh, họ là người chuyển tải, điều phối (facilitor) chứ không phải giảng dạy, họ không ép buộc và rất biết lắng nghe. Nhưng có một thứ tôi không thấy trong các ngôi trường Tây, đó là tình cảm gắn bó giữa thầy và trò. Có yêu mến, nhưng không sâu sắc, quyến luyến như ở trường Việt Nam. Với cá nhân tôi, không hiểu sao tôi cứ thấy ngôi trường như thế thì không trọn vẹn.


Tình cảm thầy trò là một trong những yếu tố quan trọng tạo nên một môi trường giáo dục trọn vẹn.
Tôi nhớ đã đọc đâu đó trong một đánh giá về giáo dục Việt Nam (của Tây), trong rất nhiều điểm yếu thì có một ưu điểm được nhắc đến: các thầy cô giáo ở Việt Nam có động lực tốt khi giảng dạy. Động lực ở đây được giải thích là có tâm, mong muốn cái tốt cho học trò. Tôi thấy điều này hoàn toàn đúng.
Có thể thầy giáo Việt Nam chưa nói được tiếng Anh giỏi, chưa có phương pháp hiện đại, chưa biết lắng nghe học sinh, nhưng các thầy cô Việt quả thật rất tận tâm. Trong bối cảnh các nhà quản lý giáo dục hiện nay đang vô cùng bối rối trước những chỉ trích về yếu kém của giáo dục nước nhà, tôi vẫn nhìn thấy một điểm sáng: cái tâm của những thầy cô giáo, những người thật sự mong muốn những điều tốt đẹp cho học sinh của mình, trong khi vẫn phải chật vật với bài toán cơm áo gạo tiền. Và với cái tâm của người đứng lớp, tôi tin rằng cái còn thiếu là sự hỗ trợ của bộ máy quản lý, bản quyền của những chương trình tiên tiến. Vì thầy và trò Việt Nam lúc nào cũng có một ngọn lửa cháy sáng về tầm sư học đạo.
Chúc mừng các thầy cô nhân ngày nhà giáo Việt Nam.
                                                                                                                                         Ký tên – Một học sinh chăm chỉ

Bình luận (0)

*Là những trường yêu cầu