Tin tứcTrung học

Khi học sinh là những người truyền lửa...

Đăng ngày 14/12/2016 12:05
Nghe chúng hồ hởi trò chuyện, lòng tôi vừa hạnh phúc vừa tự hào vô cùng là bởi lẽ chúng đã lớn – chúng không chạy về ngửa tay xin tiền bố mẹ để đi làm từ thiện. Chúng tin rằng với lời ca tiếng hát của mình, chúng sẽ không chỉ làm huyên náo một góc phố mà còn lan tỏa được tinh thần sẻ chia, chạm đến tận cùng cửa ngõ trái tim của nhiều người xa lạ. Và chúng đã thắp lên một ngọn lửa làm ấm nóng cả phố Tràng Tiền tối ngày 9/12/2016.

Vinsers hào hứng chuẩn bị cho hoạt động du ca quyên góp từ thiện
Vẫn là những công đoạn quen thuộc như chốt danh sách bài hát, huy động “ca sĩ, nhạc công” đúng chất cây nhà lá vườn, rồi ăn gì, mua gì để có sức hò hát… mà lần này chúng hăm hở hơn cả lần trước. Giữa lúc thi học kì nhiều việc bộn bề nhưng thi xong chúng chẳng bàn gì về kết quả bài làm như mọi lần mà vội vàng bảo nhau lo cho sự kiện. Đứa tô tô vẽ vẽ cho kịp giờ lên sóng, đứa kiểm tra âm thanh để đảm bảo chất lượng chương trình… Nhìn chúng hăng say, cắm cúi, tôi cũng hòa vào công việc hậu cần đến mức quên cả mệt mỏi. Giờ này rất nhiều tuần trước, tôi đều vật vờ với đống báo cáo và sổ sách. Hôm nay nhìn chúng lòng tôi cũng nhẹ tênh, phấn khởi – một cảm giác xuyến xao đến lạ lùng!

8h tối, phố Tràng Tiền không hẳn vắng vẻ nhưng cũng chưa thật sôi động. Đang chuẩn bị âm thanh, chẳng ai bảo ai, cô trò tôi đưa mắt nhìn về góc phố kế bên. Một dàn loa thật to! Một bộ ánh sáng thật lớn! Một sân khấu thật lịch sự! Tất cả cách chúng tôi chưa đầy 50m. Tôi biết chúng e ngại vì chúng chỉ có một chiếc loa kéo tay bé xíu, chúng cũng không phải là những nghệ sĩ đường phố chuyên nghiệp như gánh hát kia. Mừng là chúng không kêu ca, chỉ lặng lẽ bảo nhau là anh em cùng cố gắng hết sức.
Rồi chúng cất tiếng hát! Dường như máu nghệ sĩ đã chảy trong từng tế bào nên rất nhanh chóng chúng quên hết nỗi lo và năng lượng từ chúng cứ thể tỏa ra. Ai đi qua cũng dừng lại. Họ nhìn chúng, rồi bàn tán “học sinh mà chơi nhạc chuyên nghiệp nhỉ, học sinh mà tự tin nhỉ…”. Lòng tôi thầm vọng lên một câu: “Vâng, vì chúng là lửa Vinschool”.

Vinsers du ca để thiện nguyện
Chúng hát chừng được nửa tiếng thì rắc rối ập đến. Có rất nhiều người xuất hiện, vẻ mặt hầm hầm và hỏi về một thứ rất xa lạ với chúng – đó là giấy phép biểu diễn. Họ yêu cầu chương trình dừng lại ngay, trong giây lát chúng sững sờ. Tôi và phụ huynh đều bối rối, phần nhiều thấy thương các con vì chúng đâu có ý định kiếm tiền cho mình, chúng đang hăm hở làm việc thiện mà họ cứ yêu cầu dẹp ngay, dẹp luôn…
Thế rồi chúng vẫn hát. Người ta không cho dùng loa thì chúng cất loa đi và hát bất chấp mọi thách thức về điều kiện vật chất. Chúng quây xung quanh nhau thành vòng tròn khép kín, chúng ngồi hát giữa lòng đường, chúng đồng thanh cất lên những bài ca tuổi trẻ. Ai đi qua cũng đứng lại. Có những người toan bước qua rồi vô tình bị nhiệt huyết của chúng kéo lại. Tôi đứng im lặng, mắt ươn ướt vì điều gì đó vừa như tự hào vừa như ngưỡng mộ… 

Hoạt động của Vinsers được nhiều người hưởng ứng
Đứng ngay cạnh tôi là những người đồng nghiệp. Họ cũng vì bị cuốn hút bởi ngọn lửa chúng tạo ra mà bỏ luôn buổi tối nghỉ ngơi tại nhà để lên đây nghe hát. Sau lưng chúng tôi còn có rất nhiều phụ huynh. Họ chỉ định đi để nghe con mình hát mà không ngờ nhờ chúng - hôm nay - trong khoảnh khắc này - họ tìm thấy một phần tuổi trẻ của mình - thứ quý giá vốn tưởng đã bị lãng quên trong nhịp sống bộn bề thường ngày.
23h, Tràng Tiền vắng lặng. Gió đông lạnh thổi bay làn tóc rối nhưng lòng chúng tôi đều ấm áp vô cùng. Tất cả là nhờ chúng – những ngọn lửa Vinschool!
Cảm động đến bất động…
Cô giáo Đinh Thị Thúy Hằng
Giáo viên dạy Văn Trường Trung học Vinschool

Bình luận (0)

*Là những trường yêu cầu